Bạn đang đọc bộ truyện Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh của Hạ Thủy Liên Y tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Hạ Thủy Liên Y, tạo nên
Chương 56: Chân tướng. Chương trước Chương tiếp. Phòng làm việc của phó tổng giám đốc. Huyên Huyên nhìn bức ảnh trong tay, không biết có nên đi tin tưởng hay không, trên bức ảnh là một người đàn ông đưa một đống văn kiện cho Lăng Phỉ Tuyết, nhìn qua dường như cực
CHƯƠNG 40. Chú Trương đưa chìa khóa cho Lâm Hàn Tình. "Không có gì, chú mau đi làm việc đi." Lâm Hàn Tình nhận lấy chìa khóa, rồi nói với Giản Nghệ Hân: "Đi thôi chị dâu."
Doc truyen yeu thuong muon mang vo yeu cua tong giam doc trung sinh lttp truyen chu ebook prc download full. Tác giả: Phương Kanddy. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Đô Thị, Dã Sử này để trải nghiệm
Danh sách chương Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh. Chương 1: Thế giới sụp đổ. Chương 2: Liễu Mị ác độc. Chương 3: Giải thích hóa vào trong gió. Chương 4: Trượt chân rơi xuống biển. Chương 5: Diệp Phi nhớ nhung. Chương 6: Tỉnh lại mất trí nhớ. Chương 7
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Ánh trăng chiếu rọi vào gian phòng tọa lạc nơi sườn núi trắng tinh này, dưới ánh trăng màu trắng càng lộ ra trắng sáng hơn, lúc này trong phòng có một đứa nhỏ đang len lén chuồn ra khỏi phòng, cô cố gắng làm cho bước chân mình nhẹ một chút, cô thật sự không muốn quầy rầy người nào đó đang trong giấc ngủ, vì thật sự rất mất mặt, cô chính là Hân trên giường Hân Nhi tiến vào giấc ngủ rất nhanh, vốn tưởng rằng vừa cảm giác là đến trời sáng, ai ngờ, dạ dày không tốt làm loạn, được rồi, từ chiều hôm qua đến rạng sáng hôm nay mình cũng chưa ăn cái gì, haizzz, đây chỉ có thể trách mình sơ ý, tức giận một mạch ra ngoài nên cái gì cũng không cầm theo, làm sao ngay cả nhân dân tệ tiền TQ quan trọng nhất cũng không mang chứ, haizzz, để giờ đây bụng mình kêu xì xào, không còn cách nào khác, mới có hành động như bây giờ, có vẻ giống như làm kẻ trộm đồ ăn, mặc kệ, lấp đầy bụng trướcrồi nói sau. Tiếp tục đi tới phòng Dương Thần đang ở trong văn phòng cũng vừa xem hết tài liệu không lâu, mới tiến vào giấc ngủ, nhưng trời sinh tính cảnh giác vẫn khiến anh nghe thấy tiếng động của Hân Nhi, cho rằng Tuyết Nhi xảy ra chuyện gì, lập tức đứng dậy tìm cô, không nghĩ tới trước mắt lại là một cảnh tượng như vậy, đứa nhỏ kia đang rất cẩn thận đi xuống lầu, tình thế này, sao mà có chút quái lạ, lòng hiếu kỳ thúc đẩy anh không gọi cô, mà là lặng lẽ đi theo sau, chỉ thấy Tuyết Nhi nôn nóng tìm thứ gì đó trong tủ lạnh, ha ha, đứa nhỏ kia nhất định là đói ụng, cũng trách mình sơ ý quá, tối hôm qua vui mừng quá mức, nên quên mang cô đi ra ngoài ăn chút đồ ăn Nhi đang chăm chú tìm kiếm đồ ăn, không chút nào để ý tới Âu Dương Thần đã đến, sao lại không có đồ ăn nhỉ, một căn nhà xinh đẹp như vậy, haizzz, thậm chí ngay cả tủ lạnh cũng trống không ngoại trừ mấy bình nước, anh ta sống như thế nào nhỉ.“Tuyết Nhi” Âu Dương Thần nhẹ nhàng gọi như vậy, nhưng Tuyết Nhi đang trong lúc suy nghĩ sâu xa quả thật giật nảy mình, “A” Tuyết Nhi hoảng sợ kêu to một tiếng, “Đứa ngốc, là anh mà, đừng sợ” Âu Dương Thần nhẹ nhàng ôm Tuyết Nhi, nhưng mà Tuyết Nhi không chút khách khí đẩy anh ra, “Hơn nửa đêm, anh làm gì thế, khiến tôi sợ muốn chết.” Tuyết Nhi mắng rất to, chưa từng có người phụ nữ nào dám làm càn trước mặt Âu Dương Thần, bao gồm cả Tuyết Nhi ba năm trước, nhưng mà cảnh tượng trước mắt, cũng không làm Âu thiếu của chúng ta tức giận, mà càng thêm yêu thích Tuyết Nhi tức giận trước mắt này, bày ra miệng nhỏ dỗi hờn, khiến người ta nhịn không được….“Này, anh làm gì thế, cũng không cố ý mắng anh, làm sao như vậy.”A, còn chưa nói xong thì dùng phương pháp đặc thù thế này phủ kín miệng Tuyết Nhi, vốn Âu Dương Thần tính kiềm chế, nhìn miệng nhỏ vẫn luôn di chuyển, làm thế nào cũng kiềm chế không nổi, không nhịn được vuốt ve, Tuyết Nhi ngẩn ngơ trong phút chốc, chỉ mở mắt thật to ngây ngốc nhìn Âu Dương Thần, chờ khi phản ứng kịp muốn thoát khỏi, Âu Dương Thần ôm cô rất chặt, không cho cô giãy dụa, không biết là kỹ thuật hôn của Âu Dương Thần tốt, hay là vì Tuyết Nhi đơn thuần, từ khi mất trí nhớ đến nay đây là lần đầu tiên bị hôn, trước đó cho dù là anh Phi, cũng chỉ là ở má và trán, mà người đàn ông trước mắt này thì cứ như vậy cướp đi nụ hôn đầu trong trí nhớ của mình, suy nghĩ đang tức giận, nhưng mà dường như thân thể dần dần mềm nhũn, thấy Tuyết Nhi từ từ thuận theo, Âu Dương Thần không thể nghi ngờ được khích lệ, nhưng mà đúng lúc này, một tiếng động không hợp với tình hình vừa lúc kéo tới, hai người ngừng bước tiếp theo, đương nhiên đây chính là tiếng kêu của bụng Tuyết Dương Thần có chút thất vọng, lại có chút buồn cười nhìn Tuyết Nhi, mà sắc mặt Tuyết Nhi thật sự là xứng với tên trong trắng lộ hồng, rất nhanh đã biến thành mặt táo đỏ càng thêm mê người, khiến người ta không nhịn được muốn cắn một miếng, nhưng mà nghĩ tới Tuyết Nhi thật sự rất đói bụng, Âu Dương Thần nghĩ tương lai còn dài.“Đói bụng hả?” giọng Âu Dương Thần trầm thấp mà dịu dàng bên tai Tuyết Nhi.“Mắc mớ gì tới anh, quỷ đáng ghét, chỉ biết bắt nạt tôi, tôi ghét anh.” Đẩy mạnh Âu Dương Thần ra, muốn chạy đi.“Tuyết Nhi, thật xin lỗi, chỉ là anh nhớ em, ba năm, anh thật sự rất nhớ em, cho nên mới ….” Âu Dương Thần nghe thấy Tuyết Nhi nói câu tôi ghét anh, có chút sợ hãi, đúng vậy, sợ hãi, Âu Dương Thần tiếng tăm lừng lẫy đối mặt sống chết, đối mặt vụ buôn bán lớn anh cũng không có chút tí ti lui bước, mà bây giờ anh thừa nhận anh sợ, sợ Tuyết Nhi thật sự ghét anh, sợ cô lại biến mất không Nhi Bị Âu Dương Thần lôi kéo, có chút lộ vẻ xúc động, thậm chí cô không dám nhìn vào ánh mắt Âu Dương Thần, vì nơi đó cô nhìn thấy nhớ nhung nhiều như vậy, yêu say đắm như vậy, giờ phút này cô cũng không tàn nhẫn quở trách anh. Xem như bị chó cắn miệng thôi, hừ.“Tôi đói bụng” chờ Tuyết Nhi trả lời Âu Dương Thần nghe thấy một câu chậm rì rì tôi đói bụng, trong nháy mắt cứng lại, cũng may tố chất trong tư tưởng tổng giám đốc Âu Dương của chúng ta tốt, rất nhanh phản ứng kịp.“Trong nhà không có nguyên liệu nấu ăn, nếu không thì, anh mang em ra ngoài ăn nhé, được không,” Âu Dương Thần dịu dàng nói với Tuyết Nhi.“Tùy ý” Tuyết Nhi chậm rãi trả lời xoay người đi “Còn không đi thay quần áo, tôi sớm chết đói rồi” nói xong cũng không quay đầu lại đi lên sau Âu Dương Thần bất đắc dĩ nở nụ cười, Tuyết Nhi càng đáng yêu hơn so với lúc trước.“Nhanh lên” giọng nói trong trẻo của Tuyết Nhi lại truyền đến. Âu Dương Thần lập tức bước đuổi kịp. Tâm tình rất tốt, ngay cả bước đi cũng nhẹ nhàng phơi phới.
Thể loại Hắc Bang, có H, sủng,...Nam chính có tên làMạc Phong Hình tượng của anh trong mắt bao cô gái là một soái ca người chồng lý là người đào hoa phụ nữ qua tay không đếm hết. Nhưng vào công việc lại vô lãnh khốc, tàn nhãn. Bang chủ của bang Hắc Nguyệt. Một bang phái trong giới hắc đạo ai a sợ. Bạch đạo anh lại là tổng tài đầy quyền lực của công ty Mạc thị. Nữ chính Hàn Uyển Nhi. Một trong những nhà thiết kế thời trang nổi tiếng trên thế giới. Không ai biết rõ lai lịch, xuất thân của cô. Hàn Uyển Nhi là người công tư phân minh vào buổi sáng lại làm việc. Buổi tối lại hòa mình vào xã hội thượng lưu. Đoạn trích Một cô gái với thân hình quyến rũ hở nữa thân trên lộ ra tấm lưng trần mịn màng. Thật ra cô đang nằm làm mẫu cho hai * người đàn ông * họ mới học massage trên TV. " Cạch " Tiếng mở cửa cùng tiếng nói vang lên. " Ba người đang làm chuyện gì vậy " Mỗ nam nhíu chặt chân mài có thể kẹp chết một con muỗi..
Khi mọi thứ vốn quen thuộc dần biến đổi, khi hưng thịnh đi đến suy tàn, khi mọi thứ dần dần khác hẳn. Cuộc sống diễn ra không còn là những sự việc đơn điệu lặp đi lặp lại. Mọi sinh vật càng sinh động hơn, linh tính hoá hơn. Thời thế đổi thay, cái mới thế chỗ cái cũ. Như một sự chọn lọc tự nhiên, những giống loài ưu tú, những thực thể nổi trội hơn sẽ tiếp tục bước tiếp trên con đường sinh tồn. Mạt pháp kề cận, thế giới đổi thần thoại không chỉ tồn tại qua những lời truyền miệng, những truyền thuyết không chỉ còn trong mộng tưởng, không còn ranh giới cho những điều ràng buộc, mọi thứ đều có thể, mọi thứ đều trở thành hiện thực, thời đại của nhiệt huyết vĩnh hằng.
Đến với truyện thể loại sủng thì tiểu thuyết Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh sẽ cảm nhận được rõ nhất. Anh là Âu Dương thần , Tổng giám đốc mặt lạnh của tập đoàn Âu thị, từ nhỏ trầm mặc ít lời, lại có năng lực hơn người, 22 tuổi tiếp nhận tập đoàn Âu những thủ đoạn lanh trí buôn bán phi thường của anh cuối cùng cũng đã sáng lập ra vương quốc buôn bán của chính mình, anh đẹp trai bức người, là đối tượng theo đuổi của các cô gái khắp cả nước, nhưng anh không gần gũi với bất kỳ người nào, bề ngoài lãnh khốc chỉ có tình cảm với cô, Lăng Phỉ Tuyết, cô là ánh sáng duy nhất trong anh, nhưng khi bọn họ thề non hẹn biển lại bỏ anh mà đi, về sau, trong sinh mệnh Âu Dương Thần không còn có ánh mặt trời, mãi đến khi cô xuất nữ nhân vật chính là Lam Hân Nhi từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, chịu đựng sự lạnh nhạt, nhưng được Thạch Phong che chở mà vui vẻ lớn lên, cô cho rằng Thạch Phong là hoàng tử của mình, khi cô bị ức hiếp hắn sẽ bảo vệ cô ở phía sau, lúc cô cô đơn thì làm bạn cô, lúc cô vui vẻ sẽ chia sẻ niềm vui cùng cô, cô cho rằng đời này cô nhất định sẽ gả cho hắn, làm cô dâu của hắn, nhưng mà, hiện thực lại tàn khốc, lúc đẩy cửa phòng kia ra, thấy hoàng tử trong sinh mệnh cùng cô công chúa kia hai thân thể đang quấn lấy nhau, cô biết rõ, cô chỉ là Cô bé lọ lem, lại không biết, hoàng tử chân chính đang lặng yên không một tiếng động đi về phía cô. Mời các bạn theo dõi tiếp tục nội dung của chương truyện nhé.
Trên chiếc sô pha mà Tô Nhạc thích nhất có hai người, người đàn ông ôm người phụ nữ vào lòng, hôn nhau đến trời đất quay cuồng, trăng sao mù Nhạc đứng ở cửa, không biết mình nên biểu cảm thế nào, tức giận hay đau thương, hay là cả đầu tiên Tô Nhạc vào đại học, mẹ cô đã nói với cô một câu, phụ nữ tìm chồng, nhất định đừng tìm một người quá đẹp trai lại có tiền, đàn ông quá chói mắt như vậy không dễ nắm chặt trong tiếc, bà Tô nói câu này xong lại đạp đổ Vạn Lý Trường Thành trước mặt, vỗ bàn nói, “bà đây thèm vào”. Người nói không quá nghiêm túc, người nghe lại càng vô tâm. Hiện giờ nhớ lại, Tô Nhạc không thể không thừa nhận lời vàng ý ngọc của thái hậu nhà họ Tô, đàn ông diện mạo tốt, gia thế tốt thật sự không ra Nhạc luôn nghĩ, đời người có ba thứ đáng hận nhất, thứ nhất là đề tên bảng vàng, sau đó lại phát hiện đó không phải tên mình; thứ hai là đêm tân hôn, cô dâu cũng không phải mình; thứ ba là gặp bạn cũ nơi đất khách, đáng tiếc quan hệ của bạn cũ này với mình không Nhạc có một người yêu đẹp trai, gia thế lại tốt. Sau khi tốt nghiệp đại học, Tô Nhạc ở lại thành phố B tìm việc làm, bạn trai cô tới công ty của gia đình làm việc. Sau đó, hai người mua một căn nhà, chuẩn bị ở đây “an cư lạc nghiệp”.Đáng tiếc trong phòng lúc này có thêm một người phụ nữ, mà nơi người phụ nữ này đang ngồi lại là trên đùi chồng chưa cưới của một buổi tối, đồ án của mình bị người ta cướp mất, chồng chưa cưới cũng bị người ta đánh cắp. Chẳng những vậy, người phụ nữ kia lại là đối thủ cạnh tranh của mình từ nhỏ đến lớn, Tô Nhạc nghĩ vận may thật sự trái ngược với cái tên của mình, các loại cốc chén đựng đầy “cẩu huyết[1]” cứ bày ra trước mắt. [“cẩu huyết”_máu chó, thường dùng để trừ tà, nay trở thành tiếng lóng của giới trẻ Trung Quốc, chỉ những tình huống rập khuôn thường xuất hiện trong tiểu thuyết và đời sống]“Tô Nhạc!”Khi nhìn thấy Tô Nhạc xuất hiện ở cửa, sắc mặt Trang Vệ thay đổi, lập tức đẩy Lâm Kỳ ở trong lòng ra một cách rất tự nhiên, nhận lấy hành lý trong tay cô, “Hôm qua không phải em gọi điện nói ngày mai mới về sao, đi đường có mệt không?”Tô Nhạc nhìn anh ta một cái, không nói gì, tầm mắt lại rơi vào Lâm Kỳ đang ở trên sô Kỳ hất cái cằm xinh đẹp, nở một nụ cười mềm mại, đáng yêu với Tô Nhạc, “Tô Nhạc, đã lâu không gặp.” Trong mắt Lâm Kỳ thật nhiều đắc Nhạc cảm thấy đau đầu, cô không biết dây thần kinh một người phụ nữ phải thô thế nào mới có thể coi làm kẻ thứ ba là quang vinh. Cô cũng không biết da mặt một người đàn ông phải dày thế nào mới có thể giả vờ vô tội trong tình cảnh này.“Cũng chưa lâu lắm, trước khi tốt nghiệp đại học, không phải chúng ta vẫn thường xuyên gặp mặt sao?” Tô Nhạc cũng cười cười, cầm cốc rót nước rồi chậm rãi uống, giống như không nhìn thấy vẻ mặt ngày càng bất an của Trang Vệ, “Đang làm ở đâu rồi?”“Cô chưa biết sao?” Lâm Kỳ dùng những ngón tay trắng nõn che miệng, nhẹ nhàng cười, lộ ra vẻ vô cùng lẳng lơ “Tôi đang làm ở công ty của Trang Vệ, hiện là trợ lý của anh ấy.”Tô Nhạc nghe vậy cười cười, xoay người lấy ra hộp cà phê nguyên hạt từ trong hành lý, đưa vào trong tay Trang Vệ. “Đây là cà phê nguyên hạt anh thích nhất.”Trang Vệ nhìn thấy nụ cười trên mặt Tô Nhạc, trong lòng dần dần bình tĩnh lại, cùng lắm cũng chỉ là chơi đùa với một người phụ nữ thôi, đàn ông ai chẳng thỉnh thoảng phong lưu một chút? Huống hồ nữ chủ nhân của gia đình này sẽ chỉ là Tô Nhạc, sự đảm bảo này hẳn đã đủ để Tô Nhạc thỏa mãn hành lý, Tô Nhạc hất mái tóc rủ trên trán, khẽ nhếch cằm, “Trang Vệ, chị đây không cần mi nữa, hộp cà phê nguyên hạt này coi như quà chia tay chị đây tặng mi.” Nói xong, cô nhìn Trang Vệ một cái, nhìn Lâm Kỳ một cái, “Lâm Kỳ, gã đàn ông này cho cô, cứ từ từ mà chơi, dù sao cô cũng thích cướp trên tay người khác, tôi đây đặc biệt tặng cho cô.” Nói xong, cô kéo hành lý ra khỏi cửa, không quay đầu nhìn may mắn duy nhất của cô là thẻ ngân hàng, giấy tờ tùy thân của mình đều ở trong hành lý, ra đi cũng không tính là quá mất mặt.“Tô Nhạc.”Trang Vệ thật sự không ngờ Tô Nhạc sẽ làm như vậy, vội vàng chạy ra cửa kéo tay cô lại “Anh và người phụ nữ kia chỉ chơi đùa một chút, em đừng tưởng thật.”“Chơi đến mức ôm hôn, quấn quýt lấy nhau?” Tô Nhạc hất tay Trang Vệ ra, cười nhạt trong lòng. Ngày đó, ở đại học A, chuyện Trang Vệ theo đuổi cô nổi tiếng khắp trường, cô coi anh chàng “phú nhị đại*” này khác với những kẻ con ông cháu cha chỉ biết sống phóng túng. Hiện giờ nhìn lại, xem ra anh ta chẳng khác gì những gã núp dưới bóng người nhà thích tìm phụ nữ choi bời, nếu có cái gì khác thì chính là con mắt của cô, ngày đó mắt cô mù, hiện giờ mắt cô vô cùng sáng rõ.* Phú nhị đại thế hệ con nhà giàu thứ Vệ biết Tô Nhạc nổi giận, thấy đối phương không nể mặt mình, sắc mặt cũng trở nên lúng túng, “Em đừng cáu giận được không, Lâm Kỳ chỉ là một ả đàn bà thích chen chân vào gia đình người khác, làm sao có thể so với em.”“Một ả đàn bà thích chen chân vào gia đình người khác mà cũng muốn, anh lấy cái gì để xứng với tôi?” Tô Nhạc cười giễu cợt, liếc nhìn Lâm Kỳ đi ra theo, vẻ mặt vô cùng nhục nhã, “Ngược lại, tôi cảm thấy hai người chính là một đôi trời sinh, anh đừng tới gần tôi, làm ô nhiễm bầu không khí của tôi.”Trang Vệ thấy Tô Nhạc cứng mềm đều không ăn, hoàn toàn giận tái mặt nói, “Tô Nhạc, cô đừng cho rằng tôi sẽ nhường nhịn cô mãi, nếu hôm nay cô bước ra khỏi nơi này, sau này đừng quay về nữa.”Tô Nhạc trào phúng nhìn anh ta một cái, xoay người đi tới trước thang máy, ấn nút xong mới quay đầu nói với Trang Vệ “Bà đây hôm nay đã đi, cho dù mi cầu xin, bà đây cũng không trở về, loại con ông cháu cha khốn kiếp như mi nên cút đi mới đúng!”Ra khỏi tiểu khu, sau khi lên một chiếc taxi, Tô Nhạc mới ôm mặt, mệt mỏi rã rời, nhớ lại quãng thời gian của mình và Trang Vệ. Cô ở bên Trang Vệ đã hơn hai năm, rất nhiều bạn bè trong trường đại học đều ao ước một bạn trai có tài có mạo như thế. Trong thời đại tấc đất tấc vàng như bây giờ, nhà họ Trang có một đống biệt thư, lại có một công ty riêng, trong con mắt của phần lớn nữ sinh, đây chính là một con rùa vàng làm chói mắt người nhưng, con rùa vàng này mỗi sáng mua bữa sáng cho cô, mỗi tối cùng cô tới phòng tự học nhàm chán. Cuối cùng, cô đã đồng ý ở bên phú đại nhị được phần lớn nữ sinh ao ước này. Chỉ là, thật không ngờ, phần tình cảm này chỉ sau khi cô tốt nghiệp đại học một năm đã biến thành thế nhiên, không thể tin được đàn ông đẹp trai lại có tiền. Tô Nhạc buông tay xuống, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, cô hơi khép mi mắt, sau này tìm chồng nhất định phải tìm một người bình thường, trung thực. Trong thế giới kẻ thứ ba đang hoành hành này, ít nhất còn có chút yên Nhạc vừa xuống xe đã nghe được giọng nói của bạn tốt “Nhạc Nhạc bé nhỏ.”Cô ngẩng đầu nhìn lên, bạn tốt thời đại học, Trần Nguyệt, đang tủm tìm cười vẫy vẫy tay với cô. Mũi Tô Nhạc hơi xót, bước nhanh về phía Trần Nguyệt, “Nguyệt Nguyệt bé nhỏ.”“Tớ nói này, một ngày cậu không cười nhạo cái tên của tớ, cậu sẽ chết sao.” Trần Nguyệt nhận lấy hành lý trong tay Tô Nhạc, nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn của cô “Đi thôi, lên đi.”Sau khi hai người đều đã nằm thẳng trên giường, Trần Nguyệt mới hỏi “Cậu và Trang Vệ xảy ra chuyện gì?”Tô Nhạc mở to hai mắt, nhìn trần nhà nói “Bọn tớ chia tay rồi, khi trở về, vừa khéo gặp anh ta và Lâm Kỳ đang chiến đấu quên mình.” Nói xong, cô lộ ra nụ cười khổ “Vì vậy bà chị đây đá hắn.”“Lại là con tiện nhân Lâm Kỳ này.” Trần Nguyệt tức giận ngồi bật dậy “Vì sao cậu không cho đôi nam nữ chó má ấy vài cái tát, xem bọn chúng còn diễn trò gì?”Tô Nhạc ngồi dậy theo, nhíu mày “Đánh hắn đau tay tớ, chia tay bây giờ cũng tốt hơn cưới rồi ly hôn.” Cô nhìn tay phải của mình, thấy nhẫn đính hôn trên ngón tay, thuận tiện bỏ ra “Cậu nói xem cái nhẫn này bán đi được bao nhiêu tiền?”Sau khi tỉ mỉ nghiên cứu, Trần Nguyệt cho ra một kết luận “Tớ thấy viên kim cương bên trên không nhỏ, chắc cũng có giá trị.”“Ừ!” Tô Nhạc sờ sờ cằm, để nhẫn kim đặt lên tủ đầu giường. Một lúc lâu sau lại nói “Tớ đây cũng không tính là quá thiệt.”“Cậu biết chuyện ngày mai bạn học cùng thành phố tụ họp chưa?” Thấy vẻ mặt Tô Nhạc không vui, Trần Nguyệt chuyển chủ đề sang hướng khác, chọc chọc cái trán Tô Nhạc “Nghe nói lần này anh Ngụy cũng đến.”“Anh Ngụy là ai?” Tô Nhạc mờ Nguyệt tiếp tục chọc cái đầu cô, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “Anh Ngụy ấy, nhân vật phong vân Ngụy Sở hơn chúng ta hai khóa ấy, anh Ngụy phong độ có thừa ấy, kỳ nào cũng được học bổng hạng nhất ấy, hội trưởng hội học sinh đẹp trai nhất của đại học A ấy, nghe nói hiện giờ anh ấy tự mình gây dựng một công ty riêng, trở thành nhân vật tiêu biểu tốt nghiệp từ trường chúng ta.”Trần Nguyệt cứ một lần “ấy” là lại chọc Tô Nhạc một cái, cô hất móng vuốt của Trần Nguyệt ra, “Ngụy Sở, tớ còn làYên Triệu** đây.” Day day chỗ bị chọc đau, cô bình tĩnh lạnh nhạt mở miệng “Tớ không biết tên này, Nguyệt Nguyệt bé nhỏ, quá mê trai sẽ ảnh hưởng đến hình tượng.”** Ngụy, Sở, Yên, Triệu là bốn trong bảy nước lớn thời Chiến Quốc, gồm có Tề, Sở Yên, Hàn, Triệu, Ngụy, Tần.“Bạn học Tô Nhạc, một ngày nào đó, bạn sẽ chết vì tắc nghẽn tin tức!” Trần Nguyệt nghiến Nhạc nhướng mày “Dân chúng sống ở những nơi tin tức không thông sẽ vì những lời này mà có áp lực.”“2012 tới, cậu sẽ không kịp lên thuyền.” Trần Nguyệt nói nghiêm Nhạc giơ hai cánh tay mảnh khảnh của mình lên “Cho dù có nhìn thấy chiếc thuyền cứu nạn Noah, tớ cũng không chen lên được.”Trần Nguyệt không cam lòng nói “Cậu thật sự không nhận ra đàn anh Ngụy?”Tô Nhạc có chút chột dạ nhìn về phía Trần Nguyệt, cảm thấy vô cùng xấu hổ khi mình không nhận ra Ngụy Sở “Phải nhận ra anh ta sao?”Trần Nguyệt vắt tay lên trán “Vậy, cậu có nhớ người đón cậu nhập trường khi cậu học năm thứ nhất chính là anh Ngụy hay không?”Tô Nhạc cẩn thận nhớ lại “Tớ chỉ nhớ có một nam sinh tới đón tớ, được nửa đường thì bỏ đi, làm hại tớ đi tìm ký túc xá nữ cả nửa ngày.”Sắc mặt Trần Nguyệt cứng đờ “Vậy cậu có nhớ một học kỳ sau, khi chúng ta hoạt động trong ban tuyên truyền, anh Ngụy từng hướng dẫn cậu không?”Tô Nhạc vô cùng nghiêm túc nhớ lại “Cậu nói cái người chê bai hoa hướng dương tớ vẽ không đẹp kia à?” Rất đáng tiếc là cô không nhớ được mặt mũi người này, chỉ nhớ rằng người đó nói hoa hướng dương của mình không có tinh thần, thiếu phấn chấn.“Vậy kỳ thứ hai thì sao? Có một lần họp lớp, cậu uống đến mức say be bét, là ai cõng cậu về phòng?!” Trần Nguyệt gần như gào Nhạc mở to hai mắt “Cậu nói người cõng tớ về là đàn anh họ Ngụy kia?”Trần Nguyệt thấy cuối cùng Tô Nhạc cũng mở mang đầu óc, mừng rỡ nói “Cậu nhớ ra rồi?”Tô Nhạc hung dữ gật đầu “Tớ nhớ hôm sau khi tỉnh dậy, trên đầu u một cục lớn, là anh ta quẳng tớ chứ gì?” Tô Nhạc than thở trong lòng, quả nhiên đàn ông đẹp trai có tiền không đáng tin cậy, nếu không đầu mình đã không u lên một Nguyệt tuyệt vọng, cô vỗ vỗ đầu Tô Nhạc “Ngủ đi, bé con.”Tô Nhạc an ủi vỗ vai Trần Nguyệt “Được rồi, ngoan, đừng nghĩ tới trai đẹp nữa. Ngày mai, tớ cùng cậu đi mua quần áo, được rồi chứ.”Trần Nguyệt yên lặng, liếc mắt nhìn Tô Nhạc, nằm xuống, đắp chăn, nhắm mắt, động tác liền mạch lưu loát.
truyen vo yeu chuyen sung cua tong giam doc